Chiều dài thời gian
14:48 13/08/2020

Bà Hạnh hát như lên đồng trước lũ trẻ. Vẫn những bài ca người lính mà hồi trẻ bà thường hát phục vụ trên chiến hào. Lần nào cũng vậy, cảm xúc còn nguyên như cách đây bao nhiêu năm, vẫn dâng trào khi thấy bọn trẻ hò la, vỗ tay giòn giã. Chúng reo lên đòi bà hát thêm. Cuối cùng, khi hát lại bài “Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây” thì bà chợt nghẹn ngào, bất giác hình ảnh chồng hiện về. Ông vẫn đội mũ tai bèo như cái ngày mới chia tay bà vào chiến trường. Bà ứa nước mắt rồi cứ thế vừa khóc, vừa hát. 

Nỗi đau của một người mẹ
15:01 07/08/2020

Tôi là một người mẹ. Con trai tôi yêu một người đàn bà đã có gia đình. Và có hai con. Có người mẹ nào bình tĩnh khi đón nhận cái tin đó?

Chỗ dựa
12:16 31/07/2020

Trà ngồi trên lầu của quán nhỏ, ngó xuống hồ Con Rùa đang mùa cạn nước. Nhàn nhã đọc câu chuyện đầu tiên trong cuốn sách mang theo, thừa biết mình sẽ là hình ảnh lạ lẫm. 

Sống với người đã khuất
12:15 24/07/2020

Nghĩa trang Đường 9 đẹp như một công viên. Ở ven đường đi phía đông có cặp phụ nữ một già, một trẻ đặt hoa, quả và thắp hương cho một ngôi mộ. Họ là hai bà cháu, đăm chiêu nhìn khói nhang bay bảng lảng trước tấm bia mộ ghi danh Hoàng Chung. 

Gió thổi trên mái nhà
16:56 25/06/2020

Nhà có tám anh chị em. Mẹ bảo rằng con đông thì vui, đứa đi xa cũng có đứa ở gần. Cái khó là ba mẹ không thể nuôi hết tám đứa con thành tài, để mặc mỗi đứa tự bươn chải trong cuộc đời mà lớn, mà sống, mà tự mưu sinh. Niềm vui có chăng là mỗi ngày giỗ, cả tám anh chị em, thêm dâu rể, thêm cháu nội ngoại cùng về nhà mà cùng chia sẻ.

14:45 13/08/2020

Khi ông mặt trời chễm chệ trên ngọn núi cao nhất, to nhất của bản, đưa mắt nhìn về bốn hướng, đôi tay từ từ thả từng tia nắng xuống trang điểm cho làng. Những cánh tay nắng luôn vun vén, yêu thương hết thảy, lúc nào cũng sẵn lòng nâng đỡ cho làng. Bình minh chớm nở và diệu vợi, cái thứ ánh sáng dịu dàng mơ hồ tan loãng vào không khí, du dương từng nếp nhà, cả ngôi làng bừng thức.

14:58 07/08/2020

Sáng hè thành phố, người dính nháp và bẹp dí xuống giường. Cố ngủ nướng cũng chẳng xong. Cái nóng hầm hập xuyên qua lớp tường dày, len lỏi vào từng tế bào trên cơ thể. Trước khi đi làm phải tắm gội lại. Cái cửa sổ vẫn đóng kín từ chập tối hôm trước mà giờ mong manh dễ sợ trước nắng. Cảm giác trong tích tắc, nắng phá cửa tràn vào tới nơi. 

Về Tung Khẳng
14:22 04/08/2020

Theo già Nính, người ở xã Thọ Hợp, huyện miền núi Quỳ Hợp thuộc tỉnh Nghệ An, “Tung” tiếng Thái nghĩa là hẻm núi hay một bãi bằng dưới thung núi. Quả vậy khi đến Tung Khẳng, đúng là một lũng núi nhỏ tương đối bằng phẳng sát một vách núi gần như dựng đứng. Địa danh này đã lằn sâu trong ký ức một lần tắt núi, vượt rừng chân rộp phồng mọng nước thâm nhập vào vùng “cấm địa” của lâm tặc hơn 15 năm về trước. 

12:14 31/07/2020

Trời không loang tím mà sậm đen. Hơi nước mặt biển lan tỏa làm dịu đi cái gay gắt oi ả. Chiếc thuyền thúng một ngày mệt mỏi ngủ vùi trên bờ cát. Con còng gió trốn nắng nóng giờ bò ra khỏi hốc cát giương mắt nhìn chung quanh.

11:46 24/07/2020

Bạt ngàn ven biển miền trung xưa là những trảng, lùm, bụi xương rồng đứng chôn chân dưới cái nắng chang chang trên các triền cát cháy. Họ xương rồng đa phần “dữ tợn” bởi mình tua tủa đầy gai; những chiếc gai độc đâm vào thịt da sẽ khiến tấy sưng, nhức buốt.

.