Người chơi đàn trong bóng tối
08:18 08/08/2020

Năm mới ra trường, Thơ thuê trọ trong một con hẻm nhỏ. Đó là một tòa nhà sơn mầu xanh nhạt, tầng dưới có mấy dãy hàng tạp hóa, quán cơm, dăm ba quầy hoa quả bày lấn ra hè. Bên kia đường, dãy đối diện cũng một bộ mặt gần giống như thế, buồn tẻ xám xịt dưới đám dây điện thõng thượt chăng ngang. Hẻm nhỏ như những phận người lầm lụi, ít niềm vui và thiếu hẳn nụ cười. Thơ làm kế toán cho một công ty in ấn bao bì, công việc gắn với những con số khô khan và mức lương vừa đủ cho các nhu cầu cơ bản nên hết giờ làm là quanh quẩn trong nhà ít khi đi đâu. Ngày tháng nối tiếp nhau qua đi, cô bước qua tuổi hai tư rồi hai lăm, hai sáu lúc nào chả rõ.

Thơ
15:10 25/07/2020

Tìm mộ

Ðỗ Chiến Thắng

 

Trường Sơn hương cháy ngậm ngùi

Tìm trong đất lạnh xương vùi đồi cây

Cuộc đời chị trắng bàn tay

Bát hương thờ cúng tàn đầy gió mưa

15:09 25/07/2020

Theo lời bài hát "Huyền thoại trăng Nhật Lệ" tìm về cuối nguồn nước lặng. Nơi cuối nguồn sông không chỉ làm trữ tình hơn thành phố Ðồng Hới (Quảng Bình) hiền hòa, mà nơi đây còn gắn với biết bao chiến công oanh liệt của nhân dân ta trong nhiều cuộc chiến tranh vệ quốc. Thuyền nhỏ bình lặng qua lại. Ðiệu hò khoan đâu đó vọng lên, lẫn vào tiếng sóng, tiếng gió. Bên kia có cánh diều nhỏ của trẻ em làng chài đung đưa đang với tới mây xanh.

Nụ cười thiên thần
16:03 18/07/2020

Quỳnh mở cánh cửa sổ. Nắng ùa vào, hong mầu trên bức tranh còn nguyên trên giá vẽ. Trong không khí ngột ngạt tưởng như muốn ngưng thở của căn phòng chừng mười mét vuông bày chật những bức tranh dang dở. Những tấm toan còn lam nham mầu chưa ra được những ý mà người vẽ muốn. Lâu lắm rồi Quỳnh mới lại cầm đến cọ vẽ. Không phải là nó đã quên đi niềm đam mê với những gam mầu. Cũng không phải vì không có thời gian. Chỉ là nó chẳng còn biết vẽ gì khi ngồi đối diện bức tường trắng bóc, vài chỗ bị tróc sơn do bàn tay cào xước.

15:58 18/07/2020

“Qua Cốc Pài chầm chậm/Lung linh sắc cầu vồng/Cô gái Nùng dắt ngựa/Với người tình sang sông”. Thật lạ, khi tôi chưa một lần đến Cốc Pài, vậy mà những câu thơ của thi sĩ Cao Xuân Thái cứ trở đi trở lại trong tôi. Nó gieo vào lòng tôi một nỗi nhớ thương thật mơ hồ, thật xa xôi. Tôi đã có nhiều tưởng tượng về một thị trấn bé nhỏ nơi miền biên viễn Xín Mần (Hà Giang).

Mẹ ơi…
13:33 11/07/2020

Nó ngồi đầu bàn, cặp kính cận dính chặt vào mắt như hai cái đít chai. Tóc bết mồ hôi, đưa bàn tay gạt gạt nó lơ đãng nhìn ra ngoài cửa lớp. Trống đánh một hồi, lũ trẻ túa ra như bầy chim vỡ tổ. Nó lặng im buồn buồn tháo cặp kính trên mắt xuống. Ðôi mắt dại khờ ướt đẫm nước mắt từ bao giờ.