Thơ

Thứ Bảy, 03-10-2020, 11:20

Mùa cổ tích

Vi Thùy Linh

Mùa nào cũng có thể thành mùa cổ tích

Khi con người tin, bất kể thời gian

Cổ tích nhất là Thu

Vì số đông dồn nhớ vào tuổi thơ, khát khao trở lại...

Thế giới đại dịch, mọi sự kiện, dự định đều thay đổi, rút gọn

Xã hội công nghiệp đã tước dần phong tục, lề thói, thực dụng - nghèo hóa tâm hồn

Thời gian đối nghịch nhu cầu

Những phép tính gia tăng, nhưng không ai thích một Trung thu tối giản

Dừng hoãn các lễ hội khắp nơi, không thể hủy hội Trăng rằm

Không nhiều đám rước đèn, múa lân, gõ trống

Phố đông xe nảy khi gặp đường ray

Ra ga về Hải Phòng chuyến tàu hỏa đầu tiên, xếp hàng mua bánh nướng truyền thống

"Ngày xưa" hiện qua vị giác

Mọi ngả mơ mộng căng dây trăng ngân sáng

Con phá cỗ Trung thu tại trường buổi sáng

Và tối về cùng mẹ ngắm trăng

Hội đêm Rằm chỉ cần thế thôi

Mẹ không tả trăng bằng lời hoa mỹ

Mẹ chỉ cho con miền diệu mỹ của trần gian

Nơi cư ngụ của Thỏ ngọc, Hằng Nga

Neo hồn nghệ sĩ mọi thời, ngược vĩnh viễn với tốc độ ánh sáng

Ngước lên trăng, lắng trong lại mình bằng nhịp ấu thơ,

Không muốn tưởng tượng trên cung trăng có cây đa, bởi trần gian nhan nhản Cuội

Ðèn lồng treo vô vàn hồng chín đỏ

Má lúm ửng bưởi đào cháy hạt

Ðèn kéo quân kéo kim giờ quay ngược

Ngừng mọi việc, dòng ý nghĩ triều cường

Nhận ra: EQ* cao mới là đáng sống!

Thu không cần dự lễ hội hóa trang, vào đêm trăng đẹp nhất

Thu gợi cảm tuyệt cùng chỉ bằng sắc vàng mê hoặc

Mẹ trao cho con đèn ông sao

Cả khi chiếc đèn rời tay con

Thì ánh sáng trước mắt ta cũng không hề tắt:

Hãy xòe ra 5 ngón tay thơm!

Rằm Trung thu 2020

* Chỉ số trí tuệ cảm xúc.

 

Cánh diều

Nguyễn Hoa

Cỏ ong óng vàng thu

Lúa xanh hàng song sóng

Ðòng đòng đang mẫm ra

Thoáng se làn gió mỏng

 

Ðất thơm hương mơ mộng

Phết lên cao cánh diều!

 

Na mở mắt

Ðỗ Toàn Diện

Sáng nay na mở mắt

Nhìn khắp lượt khu vườn

Kìa chim sâu thoăn thoắt

Ðang mải miết bắt sâu

 

Sum suê một giàn trầu

Mở mắt tròn xanh biếc

Góc vườn cây bồ kết

Tua tủa gai đầy mình

 

Hoa hồng môi cười xinh

Ong bướm vờn bay lượn

Bụi cúc hoa vàng đượm

Gọi mùa thu la đà…

 

Góc sân một đàn gà

Chạy lon ton theo mẹ

Cây ru mình hát khẽ

Dậy khắp vườn tiếng chim

 

Ôi! Khu vườn thần tiên

Như lạc vào cổ tích

Lần đầu na mở mắt

Cứ ngỡ mình nằm mơ.

 

Ngọn gió tuổi thơ

Nguyễn Ngọc Phú

Cánh buồm tuổi thơ chở gió

Với bao ước vọng của mình

Ðêm rằm Trung Thu phá cỗ

Em mời ngọn gió rung rinh…

 

Tay em xòe ra ngọn gió

Chiều nay ngồi nhặt Cỏ May

Mắt gió khép vào mắt cỏ

Thương bà sống mũi cay cay

 

Tuổi thơ đi tìm ngọn gió

Ðến giờ chong chóng vẫn quay.