Ngày đông có nắng (Tiếp theo và hết)

Ông Nhã ốm mấy hôm nay. Cảm gió xì xằng thôi nhưng do ông nhịn miệng nên thành ra mãi không dậy được. Người ta điều ông Nhữ thay mấy ngày. Thế mà ông ấy kêu trời chửi cả ông Nhã: “Người đâu mà ngu không biết mở miệng kêu. Việc bẩn thỉu nặng nhọc thế này kham một mình sao nổi; lại còn làm khổ lây ông nữa chứ...”. Rồi ông sai phái cả thằng Triều... Nó lút cút làm theo. Bà nó hớn hở ra mặt: “Mấy hôm nay bác cháu nó câu sao mà được lắm thế. Tôi cắp rổ ra chợ vẹo cả xương cô ạ”. (06/12/2016)

TIN BÀI KHÁC

Ô cửa mưa

  12/04/2019
 

Lãng đãng Luy Lâu

  04/04/2019
rẽ nắng mới tìm sang Kinh Bắc 

Đêm Mường Em

  04/04/2019
Sương giăng giăng trên hàng cây 

Hoa nở vì người

  04/04/2019
Dường như con người ai cũng yêu hoa. Điều đó giống như một bản năng tự có trong sâu thẳm diệu vợi của tâm hồn. Cũng có thể đó là một thứ hoóc-môn kỳ diệu mà Thượng đế ban cho con người. Yêu hoa nên chúng ta đã làm tất cả, cùng sự phát triển của bộ óc với khoa học và công nghệ, thì những giá trị ấy cũng được hun đúc vào công nghệ trồng hoa, tạo ra những giá trị tinh tuyển của hoa để làm quà tặng cho cuộc sống. Ấy thế nhưng đâu phải ai cũng biết yêu hoa một cách khoa học. Trong dòng chảy kỳ vĩ của cuộc sống và sự thăng hoa những giá trị tình yêu, con người phải học đấy chứ. Đối với hoa, chúng ta cũng phải học yêu để có một kỹ năng tuyệt vời nhất. 

Sơn liễu

  29/03/2019
Em mảnh mai như không thể mảnh mai hơn Từng nhánh sợi run run đầu gió Lấp lánh những chồi non nho nhỏ Nghiêng nghiêng mướt mát chấm tròn 

Nhớ sương

  29/03/2019
Mười tám năm gắn bó với xứ lạnh rồi xa. Lang thang kỳ hồ về đô hội phồn hoa nam, bắc. Thả bộ phố đêm Pleiku, run rẩy đằm mình trong hơi rét buôn buốt triền rừng Tam Đảo… Phong phanh đón gió biển mặn mòi đến ran rát dưới ánh cao áp vàng rực u u ở biển đêm Phan Rang - Tháp Chàm… Thấm thoắt đã gần sáu năm tôi xa xứ sương mù Đà Lạt. Thổn thức, nhớ. Cả những điều tưởng như đã cũ ở phố thông, phố gió. Kỳ lạ chưa, nhớ những điều bàng bạc như mù mưa và nhớ… sương nơi miền yêu ấy. 

Tháng ba Tây Bắc

  23/03/2019
 

Xuân gọi

  23/03/2019
 

Câu Kiều với mẹ

  23/03/2019
 

Chiều Mũi Dinh

  23/03/2019
Chúng tôi đến Mũi Dinh vào một buổi chiều mát. Ðồi cát trứ danh xứ Phan hắt sắc vàng huyền thoại đón khách. Trời ui ui. Nhưng vàng sóng sánh kéo bừng dậy cả những con nắng buồn ngủ nhất. 

Hoa đào biên ải

  23/03/2019
Trên này chỉ hai mùa. Mùa mưa trời đất xầm xì không ngớt. Mùa còn lại, sương mịt mùng từ sáng đến tối, ẩm sâu hơn cả mưa. Tháng một lần, anh em trên đồn sẽ lên đây ăn chung bữa cơm. Bà con đồng bào, giáo viên, cán bộ ghé chợ chơi, gặp bữa đều ăn cùng. Nhìn chị, biết ngay lên đây lần đầu”. Một chiến sĩ trên trạm biên phòng vùng biên giới giải thích khi thấy tôi lúng túng kéo khăn trùm kín đầu. Tôi nhìn quanh, ngồi cùng với bộ đội có vài cô giáo, cán bộ văn hóa trẻ. “Cách nhau chỉ vài chục cây số nhưng xuống đến đồn và bản, khí hậu dễ thở hơn”, một cô gái quay sang nói nhỏ với tôi. 

Ngọt xuân

  14/03/2019
-Nghe nói o lại tuyển người ở ghép hả?