Hạt giống thời gian

Tôi có một cuộc sống khác ẩn dưới vẻ mặt thường ngày và những lời tâm sự sớm trở thành sáo rỗng bởi người ta không tin câu chuyện của tôi là sự thật. (23/09/2017)

TIN BÀI KHÁC

Gió về trên hoa đào

  27/12/2019
Tháng chạp rồi, Phong lại bay bằng đôi cánh gió về làng, cái làng Hoành Nha nhỏ bé ven sông Sò bốn mùa phù sa hồng rực như màu má thôn nữ. Từ trên đê, Phong đã nhìn thấy các cô gái làng mình đang rửa lá dong, vo gạo nếp ở bến nước đầu làng. Những mái tóc búi tó gọn gàng sau gáy xanh mượt như lá dong. Những bắp chân lộ ra bởi ống quần xa-tanh đen nhánh xắn cao trắng ngần hơn gạo nếp. 

Chuyện một người con gái…

  20/12/2019
Mùa mưa năm 1968, Trung đoàn 3, Sư đoàn 9 (Đông Nam Bộ) chúng tôi được lệnh về tăng cường cho chiến trường Tây Nam Bộ. 

Đợi khách

  14/12/2019
Chỉ căn hộ số 709 mở cửa. Phía ngoài luôn để một đôi dép tổ ong mầu xanh đã cũ. Mỗi lần ngang qua tôi đều ghé mắt tò mò vì bị thu hút bởi tiếng người thân tình. Một bà già trùm khăn nhung tím ngồi bên chiếc bàn gỗ kê bên cửa sổ, luôn tay rót nước trà. Tích trà của bà ủ trong một quả dừa khô ngả mầu nâu sậm. 

Nắng lên ở Mơ Kây

  07/12/2019
Tôi cùng vợ con về thị trấn vào sáng thứ bảy, trời mưa như trút, hun hút trắng mờ nhà cửa, cây cối bên ngoài. Đứa con nhỏ trong tay vợ tôi sau một hồi ọ ẹ đã ngủ. Ngán ngẩm, tôi đã tin vào dự báo thời tiết: cả tuần nắng đẹp, gió nhẹ, không mưa. 

Xứ người già

  30/11/2019
Lần này thì không phải là mẹ mà là dì Tư điện cho tôi: “Tụi bay về đi, mẹ ốm”. Hỏi thì dì ừ hữ nói thực ra mẹ mệt sơ sơ thôi, nhưng tốt nhất tụi bây về cho bà lên trên đó khám rồi nghỉ ngơi vài hôm... Tôi điện ngay cho anh Hai, anh Hai gọi anh Ba. Mấy anh em thở dài, đoán chắc ở nhà có chuyện. 

Kéo vợ

  22/11/2019
Hình như chưa bao giờ bọn con trai coi Pà là con gái. Pà cao to, vai rộng, nó cao hơn một mét bảy, con trai trong bản cũng chỉ có hai đứa cao bằng. Bước chân nó chắc nịch, bàn chân không bao giờ đi dép, nhất là khi nó gùi bó cỏ nặng nửa tạ trên lưng. Ðàn ông trong bản cũng chỉ có mấy người gùi được nhiều như thế. Mặt nó vuông, mũi cao thẳng, mắt to, cặp lông mày rậm và hơi xếch. 

Vắng lặng mặc những đổi thay

  22/11/2019
Tôi đang trên đường đến chùa Bà Ðanh. Một cuộc hẹn, một cuộc rủ nhau tình cờ đúng ngày mồng một - lịch âm. Mấy chị em mặc bộ áo dài đi lễ vừa mầu thiền vừa pha chút cách tân hiện đại của mớ ba mớ bảy. Mặc thôi. Tôi không thuộc người rằm mồng một là lên chùa nên lúc này không mặc thì lúc nào. Ði vãn cảnh chùa, đi tìm đến nét xưa của làng quê Việt Nam nơi mái chùa, đến chốn thanh tĩnh, ít vướng bụi trần nhất trong cõi đời đang rất thực này. Và tôi đến chùa Bà Ðanh trong mong muốn được ấp ủ từ lâu. 

Long lanh sương mai

  14/11/2019
Đêm qua trời tuôn một trận mưa bất ngờ sau những ngày oi dai dẳng nên sớm nay phóng xe đạp qua chỗ cống Am, gã đã thấy một sự khác lạ. Vệ đường trước kia chỉ lúp xúp cây giậu, cỏ dại bỗng lấm chấm nở những bông hoa xanh biếc nhỏ như cúc áo, trông cứ mướt cả mắt. 

Bên bến Bún

  08/11/2019
Thúy lại đợi đò qua sông. Từ lúc còn gầy đen như cành củi khô cô đã theo bố ra bến sông. Thúy nặn cát thành từng nắm, nếm thứ nước tanh tanh. Hôm nay Thúy thấy bến Bún là lạ. 

Sao Băng

  26/10/2019
Mẹ ơi, muộn rồi sao mãi chưa thấy chú ấy về thế mẹ nhỉ? Thằng bé ngong ngóng trông ra cửa rồi quay vào hỏi mẹ lần nữa. Ðang mải miết với công việc của mình song chị vẫn quay lại nhắc khẽ con: - Thôi, vào bàn học đi con. Có lẽ mắc công chuyện nên hôm nay chú ấy về muộn hơn mọi hôm một chút đó con à. 

Ga xép

  18/10/2019
Chị nằm mơ màng, mắt đã khép lại, nhưng đôi tai vẫn hướng về phía ô cửa sổ được chắp vá bằng vài miếng bìa các-tông, cách ga xép một khoảng không xa lắm. Nơi những chuyến tàu chở hàng vẫn đi ngang qua vài lần trong ngày, không quên kéo từng hồi còi trước khi biến mất vào màn đêm hun hút, tịch liêu. Thứ âm thanh mà có khi, với chị nó trở thành người bạn tri kỷ, mỗi bận đứng phía bên này hàng rào trinh nữ, đang nở những cánh hoa tím phơn phớt, điểm xuyết chút hồng phấn mộng mị, mà mong đợi một người đàn ông bước khỏi toa tàu vẫy tay mỉm cười. Rồi cũng chính tiếng còi tàu ấy trở nên như tiếng gọi của con bé mỗi lúc thấy chị lom khom, đẩy chiếc xe hàng từ đầu con dốc trở về nhà sau những ngày bán buôn bận rộn nơi ga xép cũ kỹ. 

Chầm chậm với Ðà Lạt

  18/10/2019
Dù thành phố nhiều thay đổi khi làn gió đô thị đã thổi đến cả những gốc thông già, những con dốc vắng, Ðà Lạt vẫn có gì đó chầm chậm, an nhiên.