Hạnh phúc không mong manh

Truyện ngắn của NGUYÊN KHƯƠNG
Thứ Sáu, 25-09-2020, 15:33
Minh họa: ĐOÀN XUÂN TẶNG

Chị định bước vào nhưng lại thôi, nỗi sợ vô hình nào đó xâm chiếm lấy chị. 

Chị theo đến đây, nhưng đến nơi, đôi chân chị nặng nề hơn, không bước được qua cánh cửa. 

Chị lại đi đi lại lại, lâu lâu lại nhìn xoáy vào bên trong.

Anh làm công nhân cầu đường. Có khi cả tháng mới về nhà. Mỗi lần ấy hạnh phúc vô cùng trong căn nhà ngập tiếng cười. Chị ước có thể kéo dài mãi thời gian ở nhà của chồng. Nhưng thời gian nhanh như chớp mắt. Anh lại vội vã đi cho kịp việc. Lũ trẻ bịn rịn thấy thương. Biết vất vả, biết xa nhau nhưng chị biết làm sao khi kinh tế gia đình chỉ mình anh gánh vác. Chị loanh quanh heo gà, ruộng vườn, với hai đứa con. Tiền anh gởi về, chị tích cóp để dành xây nhà, hai vợ chồng vẫn đang sống trong căn nhà cũ bố mẹ để lại. 

Khi về nhà, anh giúp vợ lắp lại cái đèn, sửa đường ống nước, đến mùa thì anh đi hái cà-phê, thu hoạch tiêu giúp vợ. Hai đứa con gái, một tám tuổi, một bốn tuổi mê ba lắm! Anh thương con, con đòi gì cũng làm. Nhiều lần chị la “chiều vậy con hư”. Anh cười: “Lâu lâu anh mới về…”. Cứ để cho mấy cha con chơi đùa mà lòng chị rộn lên hạnh phúc.

Mẹ chồng thì càng ngày càng lẫn, nhiều bữa hờn chị, bảo chị không thương bà nên bắt bà nhịn đói. Hay: “Thằng Tùng sao đi học mãi chưa về? Lớn rồi mà cứ đi chơi lêu lổng”. Tùng là tên chồng chị, năm nay đã 40 tuổi. Cứ chiều chiều là mẹ lại chắp tay sau lưng nhìn về phía đầu ngõ chép miệng hỏi về anh. Chị thương mẹ, nhưng cũng không biết làm sao, bệnh tuổi già có sách vở, thuốc thang nào chữa hết. Bà hay nhầm chị với cô Khảm, con gái bà, đã mất khi chợt chân té xuống giếng vào một đêm đi tắm muộn. Cái giếng nằm sau vườn nên cả nhà không ai biết, tưởng cô đã đi ngủ sớm. Năm ấy cô Khảm học lớp mười. Cũng trong năm ấy, bố chồng của chị mất trong một tai nạn giao thông. Bà bị sốc một thời gian dài.

- Khảm ơi! Con xem phải thằng Tùng nó về không? Sao anh mày đi học lâu thế! Mẹ định nhờ nó lên chỗ bà Tân lấy ít bưởi về ăn.

- Anh Tùng cuối tháng mới về mẹ à! Mẹ vào nhà đi, đừng đợi ảnh nữa. Tí con sẽ mang bưởi về cho mẹ - Chị dìu mẹ vào nhà rồi cũng nhìn xa xăm.

Ngôi nhà trong buổi chạng vạng, vắng bóng đàn ông trở nên hiu quạnh hơn. Vậy là gần hai tháng rồi anh chưa về. Hai đứa con gái nhớ ba quay quắt. Tối con gái thầm thì với mẹ: “Con muốn ba ở với mẹ con mình. Con không muốn ba đi xa đâu mẹ!”. Nhìn bức tranh con vẽ hình cả nhà, lòng chị cứ nhói lên, ôm con mà nước mắt chực rơi.

Anh báo chị là anh sắp về và mua rất nhiều quà cho chị, cho mẹ và cho các con. Cả ngày hôm ấy, chị cứ nhìn ra ngoài đường. Nghe tiếng xe hay tiếng bước chân ai, chị đều chạy ra, nhưng đến xế chiều rồi vẫn chưa thấy anh về.

- Mẹ sấp nhỏ, đợi ai mà cả ngày nay cứ chạy ra chạy vô nhà vậy?

- Anh Tùng nói hôm nay về mẹ à!

- Cứ vô nhà đi, tí nữa nó về thôi, ngóng làm gì! - Tự nhiên hôm nay, mẹ lại rất tỉnh, làm chị cũng vui hẳn. 

Ngồi ăn cơm mà chị vẫn cứ ngóng ra ngoài ngõ. Gần 9 giờ tối, mới thấy dáng anh xiêu vẹo đi vào, khuôn mặt mệt mỏi. Anh bảo xe bị hư giữa đường nên về trễ. Chị muốn ôm anh quá, nhưng cố kiềm lòng, đỡ cái ba-lô to bự sau lưng anh xuống. Anh mua rất nhiều quà về cho cả nhà. Trông anh đen hẳn sau hai tháng không gặp. Hai đứa con chị thì cứ bám lấy anh không rời một bước, cứ như chúng sợ ba của chúng lại biến mất. 

- Tiền đâu mà anh mua nhiều đồ thế?

- Anh được thưởng quý. Em đừng lo, anh biết chi tiêu hợp lý mà! Em mặc thử chiếc áo này vừa không? Em cũng lo chăm mình đi, anh thấy em đen và ốm lắm! - Anh vừa nói vừa cười nhìn chị.

Chị cầm cái áo mầu hồng cánh sen trên tay chồng. Rồi đưa bàn tay sờ lên khuôn mặt thô rát và nứt nẻ. Chợt chị nhìn qua anh. Hai người bằng tuổi nhau, mà anh vẫn trẻ hơn chị, dù công việc của anh đầy nắng gió. Chị rớt đại học ở nhà học trung cấp, rồi làm việc cho một công ty tư nhân. Anh đậu đại học và xin được việc ở thành phố. Duyên nợ, chị và anh đã đến với nhau. Giờ công việc anh ổn định, chị có thể thảnh thơi hơn một chút. Nhưng chị thấy mình già hơn anh nhiều quá. 

- Anh về đợt này được nghỉ nhiều ngày không?

- Anh xin nghỉ phép được mười ngày. Sau đó chắc hơn hai tháng anh mới về lại. Công ty đang có dự án mới, nên anh phải theo công trình.

Anh sẽ ở nhà mười ngày, chị và các con vui lắm, mẹ chồng chị sẽ đỡ lẫn hơn. Các con lúc nào cũng xúm xít bên bố khiến cho nhà tràn ngập tiếng cười. Nhưng câu nói sau của anh khiến chị buồn, một nỗi buồn khó tả. Chị vẫn cố cười sau khi thử cái áo và khen anh khéo chọn mầu hợp với chị. Nhưng làn da đen sạm này đâu có hợp với chiếc áo mầu cánh sen rực rỡ kia. Có phải anh đã không để ý đến chị hay là chị quá nhạy cảm chăng? 

Chị vùi mình vào cái mùi thân thể thân thuộc của anh mà đã lâu lắm rồi chị chưa được chạm vào. Anh ôm chị vào lòng: “Mẹ già rồi nên có gì em cũng cố chịu đựng nhé!”. Chị gật đầu, có khó khăn nào mà chị chưa vượt qua đâu. Thời anh đi học, anh đi làm, gia đình anh một mình chị cáng đáng. Cả chú út cũng một tay chị nuôi lớn, cho ăn học và cưới vợ. Chị có nề hà gì đâu. Mẹ anh cũng như mẹ chị, chị sẽ yêu thương, chăm sóc hết mực. Anh hôn lên trán chị. Hương bưởi ngoài vườn thoảng vào phòng vỗ về giấc ngủ hạnh phúc của chị.

Đợt này anh được điều về tổng công ty ở thành phố. Hai tháng hơn, anh chưa về nhà. Những cuộc điện thoại gọi về nhà cũng dần thưa đi. Chắc là anh bận lắm. Dạo này trời trở gió, mẹ trở bệnh nặng, trí nhớ của mẹ lộn xộn, mẹ gọi tên tất cả những người đã ra đi khiến chị sợ hãi. Chị liên lạc với anh nhưng những lần anh gọi về lại nói được dăm câu, rồi tắt máy. Chị đâm lo lắng cho anh. 

Qua những ngày gió, mẹ chồng có vẻ khá hơn. Chị nhờ chú út trông mẹ và hai đứa con giúp. Chị đi tìm anh. Chị tìm đến dãy nhà cho nhân viên ở theo địa chỉ anh cho. Cửa khóa, gọi điện thì không liên lạc được. Chị ngồi đợi anh, từ lúc giờ tan tầm với tiếng còi xe inh ỏi đến lúc phố lên đèn. Những đứa trẻ xuất hiện trong những bộ cánh xinh đẹp trên phố. Chị chợt thấy thương hai đứa con của mình. 

Lan man nghĩ, đôi mắt chị như hút vào những cặp đôi đang khoác tay nhau trên phố. Chợt chị thấy anh, bước xuống từ một chiếc xe ô-tô, trong xe là một người phụ nữ, cô ấy rất trẻ và đẹp. Như một phản xạ tự nhiên, chị chạy vào góc tối. Anh cười với người phụ nữ kia, rồi bước vào nhà, có vẻ như vẫn còn đi tiếp nên người đó vẫn ngồi trong xe chờ anh. Chị thấy như nghẹt thở, môi chị mím chặt, cổ họng chị nghẹn lại, hai tay bóp chặt vào nhau. Anh vào nhà, ôm một mớ giấy tờ, rồi bước lên xe. Chị thấy người phụ nữ kia thật rạng rỡ đỡ lấy chồng giấy tờ. Chiếc xe lăn bánh, chị như khuỵu ngã, nhưng bản năng của người phụ nữ không cho phép lúc này. Chị bắt một chiếc taxi đi theo chiếc ô-tô của anh.

Ô-tô dừng trước một nhà hàng sang trọng. Chị đứng nép qua một bên, nhìn vô nhà hàng, thấy mình thật quê mùa trước độ lung linh của nhà hàng. Chị đi qua đi lại, lâu lâu nhìn xoáy sâu vào trong, nửa muốn bước vô, nửa ngập ngừng khi nhìn lại mình. Chị cũng không thể xông vào khi chưa biết rõ đầu đuôi câu chuyện, chị cũng không muốn làm mất mặt anh với bạn bè. 

Loay hoay một lúc, chị quyết định trở lại chỗ ở của anh. Chị ngồi đó trong bóng tối. Nước mắt cứ chực trào ra và đôi vai chị run lên không biết bao lâu trong góc khuất của những ánh đèn.

- Ủa! Linh. Sao em lại ngồi đây. Em lên lúc nào mà không gọi báo cho anh biết - Anh nhận ra ngay chị khi bước xuống ô-tô và khuôn mặt không giấu được vẻ ngạc nhiên.

- Em gọi điện cho anh không được - Chị cố nén những giọt nước mắt và giọng nói nghẹn ngào của mình.

- Thôi chết, anh tắt máy do có mấy cuộc họp quan trọng. Anh xin lỗi! - Nói rồi anh đưa chị tới trước người phụ nữ kia - Giới thiệu với em đây là vợ anh. Còn đây là Trinh, thư ký của giám đốc - Người phụ nữ kia gật đầu chào và tự giới thiệu, gương mặt rất thân thiện, rồi xin phép vợ chồng chị về trước.

Vào nhà, chị chỉ im lặng nghe anh nói, hỏi về mẹ, về các con. Chị muốn hỏi rất nhiều nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Biết anh và yêu anh hơn mười lăm năm, không lẽ chị không tin anh sao? Chị im lặng ngồi nhìn anh, chuẩn bị bữa tối cho chị.

- Bình thường em nói nhiều lắm mà, sao nay em im lặng vậy? Em ghen à? - Anh nhìn chị tinh nghịch.

Chị vẫn im lặng.

- Trinh là thư ký giám đốc công ty anh. Lúc nãy, sếp hẹn anh đi ăn bàn công việc, anh đi nhờ xe từ công ty, sẵn tiện ngang qua nhà nên anh nhờ Trinh dừng xe để lấy hồ sơ.

- Anh định làm em bất ngờ nhưng giờ thấy em lo lắng thế kia thì anh cũng nói luôn. Anh đã xin chuyển được công việc của mình về chi nhánh ở quê rồi em à! Anh không phải đi công trình nữa mà chuyển qua làm văn phòng, sẽ ở nhà với em và con nhiều hơn. Ở đây anh nhớ em và con quá!

- Sao anh không nói gì với em? - Chị không khỏi bất ngờ trước những gì anh nói.

- Thì anh muốn làm em bất ngờ mà! - Anh nheo mắt nhìn chị cười.

Những giọt nước mắt của chị rơi xuống. 

- Ơ! Sao em lại khóc? 

.