Ngăn chặn hành vi xâm hại trẻ em

Thứ Năm, 07/06/2018, 18:24:39
 Font Size:     |        Print

Trong phiên chất vấn Bộ trưởng Lao động - Thương binh và Xã hội tại kỳ họp thứ năm, Quốc hội khóa XIV, Bộ trưởng Công an Tô Lâm đưa ra một con số nhức nhối: trong năm tháng đầu năm, đã xảy ra 682 vụ bạo hành, xâm hại trẻ em, tập trung ở các hành vi giết người, bạo hành, ngược đãi.

Trong đó, đáng chú ý là có tới 84% vụ việc liên quan tới xâm hại tình dục trẻ em, với những diễn biến rất phức tạp, gây bức xúc trong xã hội. Nạn nhân không chỉ là trẻ em gái mà cả trẻ em trai. Đối tượng xâm hại không chỉ là người Việt Nam mà có cả người nước ngoài, lợi dụng các mối quan hệ, nuôi dưỡng trẻ em để thực hiện hành vi xâm hại.

Bộ trưởng Lao động - Thương binh và Xã hội Đào Ngọc Dung cũng cho biết, hằng năm, ở nước ta có khoảng hai nghìn trẻ em bị bạo hành. Trẻ em bị xâm hại gặp phải nhiều vấn đề gây ảnh hưởng tới sự phát triển về thể chất lẫn tinh thần, thậm chí hủy hoại tương lai của trẻ. Những trẻ bị bạo hành có nguy cơ bị trầm cảm, mắc phải các vấn đề về sức khỏe tâm thần, có thể dẫn đến tự tử.

Trẻ em dễ phải đối mặt với các hình thức xâm hại khác nhau, ở nhiều lứa tuổi và hoàn cảnh khác nhau. Đáng lo ngại hơn cả là việc trẻ có thể bị xâm hại ngay trong chính gia đình mình. Các chuyên gia tâm lý xã hội cho rằng, nguyên nhân xuất phát từ nhận thức của gia đình, cộng đồng về vấn đề bảo vệ trẻ em còn hạn chế, chưa được coi trọng. Nhiều bậc cha mẹ coi việc đánh con là “bình thường”, là quyền của cha mẹ để dạy con. Bất bình đẳng giới tính cũng là nguyên nhân sâu xa dẫn tới bạo lực, xâm hại trẻ em.

Từ ngày 1-6-2017, Luật Trẻ em chính thức có hiệu lực, được đánh giá là có nhiều điểm mới so với Luật Bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em trước đây. Trong đó, Luật Trẻ em hiện nay tiếp cận trên cơ sở quyền trẻ em, kể cả trẻ em nói chung và trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt, thay vì chỉ tiếp cận trên cơ sở các chính sách hỗ trợ trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt như trước. Luật cũng quy định rất rõ các quy trình bảo vệ trẻ em theo ba cấp độ (phòng ngừa, hỗ trợ, can thiệp), từ khi phát hiện các vấn đề, tố cáo hành vi xâm hại trẻ em tới các quy trình hỗ trợ can thiệp; trách nhiệm của các bộ, ban, ngành, đơn vị liên quan trẻ em...

Luật Trẻ em năm 2016, Bộ luật Hình sự sửa đổi năm 2015, Bộ luật Tố tụng hình sự năm 2015, Luật Dân sự đều quy định rõ điều khoản bảo vệ trẻ em. Đây là cơ sở pháp lý quan trọng cho cuộc đấu tranh bảo vệ trẻ em. Pháp luật đã hoàn thiện, nhưng trên thực tế, để pháp luật đi vào thực tiễn, mang tính nghiêm minh, đòi hỏi sự phối hợp đồng bộ của 17 cơ quan chức năng liên quan vấn đề này. Trong đó, cần làm rõ trách nhiệm của các cơ quan: Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội, Bộ công an, UBND các cấp, Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam...; xác định rõ trách nhiệm chủ trì, phối hợp trong xử lý liên quan đến khách thể cần bảo vệ. Đối với những vụ việc xâm hại tình dục trẻ em, các chuyên gia cho rằng, Ủy ban Tư pháp của Quốc hội cần đứng ra làm trọng tài, tạo điều kiện cho việc điều tra, truy tố, xét xử tội phạm trong lĩnh vực này theo quy trình đặc biệt chứ không thể theo trình tự thông thường.

Trẻ em có quyền được sống trong môi trường không bạo lực, xâm hại và bóc lột. Để làm được điều đó, ngoài việc củng cố hệ thống bảo vệ trẻ em, các cấp, ngành cần đầu tư nhiều hơn vào công tác phòng ngừa, ngăn chặn, chứ không chạy theo xử lý sau khi tội ác đã được thực hiện. Đội ngũ cán bộ bảo vệ trẻ em ở các cấp cần được nâng cao năng lực, xây dựng các dịch vụ bảo vệ trẻ em chuyên biệt như tư vấn tâm lý, bảo vệ trẻ em trong tố tụng... Bên cạnh đó, tăng cường hơn nữa truyền thông trong mỗi gia đình, nhà trường, nhằm tăng năng lực quản lý gia đình cũng như tăng cường trách nhiệm của cha mẹ, anh chị em, nhà trường, xã hội.

Đẩy mạnh công tác phối hợp thực thi pháp luật, bảo vệ quyền của trẻ em trong quá trình tố tụng, nhằm tập trung xử lý, giải quyết các vụ việc nghiêm minh để có thể đưa đối tượng bạo hành, xâm hại trẻ em ra tòa án, đưa lên các phương tiện thông tin truyền thông đại chúng. Đẩy nhanh việc thực hiện các dịch vụ công, nhất là dịch vụ phản ứng nhanh, kết nối với chủ tịch UBND xã, Đoàn Thanh niên, Hội Phụ nữ cấp xã; chú trọng, quan tâm hơn nữa việc đào tạo kỹ năng sống cho trẻ em.

TRUNG ANH

Chia sẻ