Hương xôi lúa

Một sớm thu, hơi may se se, sương dâng bảng lảng, bâng khuâng. Cảnh vật như bức tranh thủy mặc gợi lòng xao xuyến khi thong thả thưởng hương vị trà Thái. Vậy rồi tiếng rao “ai xôi đây… ây… ây” vẳng đến, giục giã tôi chạy xe đến ngõ Gốc đề trên phố Minh Khai rồi rẽ vào cái chợ nhỏ nằm cạnh chùa Nga My để kịp mua xôi sáng của một bác trung tuổi thường ngồi gần chợ, mà người Hà Nội xưa nay vẫn quen gọi là xôi lúa.

Tam giác mạch

Tôi đã ở cuộc triển lãm tranh khu vực miền núi phía bắc được một tuần. Ngày cuối, người xem vãn hẳn, các đoàn bắt đầu rục...

Nhường đường đi em

Buổi sáng hôm ấy là thứ hai, đường đông hơn hẳn bình thường. Mọi người dường như đều cố len lên một chút để kịp tới chỗ...

Thương mùi áo cũ

Có ai đi thương một mùi áo cũ? Mỗi lúc trong lòng dội lên câu hỏi ấy, tôi lại nhớ bà nội tôi. Người luôn nói, áo...

Trở lại thu xưa bản Lác

Bản Lác - Hòa Bình, một địa chỉ bản làng du lịch cộng đồng đã có từ 20 năm trước. Có một ngày tuổi thanh xuân của...

Bắt quả tang

Doan không thích chuyện theo dõi để bắt quả tang Giang phản bội, nhưng vẫn đi theo chị Loan, để như chị Loan nói “lành làm gáo,...

Chiếc mâm gỗ của bà

Hồi tôi còn nhỏ, một hôm, trong lúc dọn dẹp nhà cửa, vô tình nhìn thấy tấm gỗ hình tròn cũ kỹ, xỉn mầu lẫn lộn trong...

Sóng vẫn vỗ trên bờ

Khi đã ở tuổi đứng bóng, ông Lam Dân chọn cách sống ẩn dật, ở tận cùng cái ngách nhỏ cuối chợ tạm phía sông Kim Ngưu....

Ô vườn ký ức

Khoảng những năm tám mươi của thế kỷ trước, nhà ở phố hay có mảnh đất trước nhà trồng hoa. Hoa hồng thuần Việt, hoa nhài, có...

Ghé Cù lao Giêng

Mưa trắng trời. Phà cập bến sông Cù lao Giêng.